Trên sân, Triệu Vân cưỡi Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử, ánh bạc lưu chuyển, bạch y trắng hơn tuyết, người ngựa lao đi như điện, sớm đã bỏ Trương Phi lại rất xa. Trong màn bụi mịt mù, chỉ còn một bóng đen đang gắng sức đuổi theo.
Trương Phi cưỡi một con hắc mã toàn thân đen nhánh bóng loáng, bốn vó tung bay thấp thoáng ánh sương. Đứng cách quá xa, Hứa Phong không nhìn rõ đó là giống ngựa gì, chỉ thấy từng đợt đất cát bị vó ngựa hất tung lên mỗi lúc một dồn dập.
Chợt nghe bốn phía vang lên tiếng reo hò, hóa ra Triệu Vân đã là người đầu tiên cán đích, ung dung xoay người xuống ngựa, vừa vỗ cổ ngựa vừa đợi Trương Phi tới nơi.
Hứa Phong cũng nhấc bước đi về phía đó, chỉ chờ xem bộ dạng mặt mũi lấm lem của Trương Phi.




